Tiếng yêu thương chưa thốt được lần nào
Cho tâm tư thét gào trong hoang vắng
Cứ mãi tìm người bão tố trào dâng…
Mà lòng này đã được mấy lâng lâng
Anh yêu dấu tận phương nào xa lạ
Bước chân buồn phiêu bạt mãi nghìn xa
Mà mộng nào như mới ước hôm qua…
Ôi,
Có thể nào cay đắng đã đi qua
Anh nhận ra em giữa ngàn hoa nắng
Giữa biển trời xanh tung trào bọt trắng
Để bên người yêu dấu ấy bâng khuâng…
Vâng,
Em trở về đúng nghĩa của riêng em
Trái tim ngân e ấp biết bao lời
Và duyên dáng nụ cười tươi nắng mới
Để mãi yêu anh yêu đến muôn đời…